Tóm tắt truyện Bá Đạo Yêu Em

Ngay từ lúc em còn ngây thơ lưỡng lự, chúng tôi vẫn thích em rồi. Có lẽ, sự cuốn hút bên tôi bước đầu đó chính là qui định dễ thương của em. Tuy nhiên chính vì sự ấm áp, duyên dáng yêu cầu em vẫn thu hút, hấp dẫn chúng tôi.

Ra mắt truyện Bá đạo yêu em

Tác giả: Lý mộ Tịch
Thể loại: ngôn tình sủng, Truyện sắc

Trích đoạn truyện Bá Đạo Yêu Em

chỗ này là một thị trấn nhỏ tuổi nằm gần vùng biên cương Vân Nam.

đường phố bó hẹp, khu cộng đồng với hầu hết bờ tường ngói loang lổ chắp vá, cộng phần lớn biển hiệu liên hệ tạp hóa mọc hàng hàng chen chúc nhau, bên trên phố thì cứ đi vài Cách là nhìn thấy đá xanh hóa học đống nằm bừa bộn, thỉnh thoảng còn trông thấy vài căn gác được xây bằng ải ốp gỗ đỏ đỏ kim cương vàng.

Thanh Hà ở địa điểm này đang hơn nửa năm.

ngôi nhà cô nằm cạnh mép một bên bờ sông, ở chính giữa là thành quả chuông màu đen, ngôi nhà mang bốn vách tường màu trắng, màn cửa ngõ được sơn bởi các lớp sơn màu đỏ, trông khôn xiết sinh động vui mắt. Đối diện con sông nhỏ là đầy đủ hàng cây hòe cao ngất nghểu bao gồm nhiều cành nhánh rủ liền kề bên dòng sông, mùa này sẽ vào thời kỳ lá rụng, từng phiến lá úa quà in hình chao lượn dập dờn trên mặt nước.

hiên giờ là thứ Bảy, vốn cô được ở nhà nghỉ ngơi không nên ra ko kể, tuy vậy bởi chuyện kia nhưng trời vừa sáng cô đã bắt buộc rời giường.

>> Đọc thêm list truyện ngôn tình sủng

Ngồi bên trên đò một lát rồi đỗ lại ở bến đò cạnh dòng kênh cận kề chợ. Băng qua khỏi đầu cầu là đến đoạn hành lang chạy bộ, một bên bờ sông là thành lan can gỗ được đụng trổ khắc hoa, phía bên phải chính là dãy quán cóc bán đồ ẩm thực nằm cạnh bên nhau nối dài uốn lượn, hiện sẽ duy nhất số quán đang kéo cửa xếp xình xịch để chuẩn bị bắt đầu buôn bán.

Sau khi lên bờ, cô nạm ADD vị trí cần dùng phân tích xem cần chỉ đường nào.

Ông chủ bán mì bốc cầm mì sợi vừa cán hoàn thành để lên trên bàn hỏi, “Ngài giáo Thanh Hà, cô sở hữu mì hả?”

Ở thị trấn nhỏ tuổi liền kề vùng biên cương cũng như nơi này người thân bao gồm học thức cực hiếm. Vày vì vậy một giáo sư trung học như Thanh Hà cũng sẽ được xưng là ngài giáo.

Thanh Hà cười lắc đầu sở hữu ông ta rồi lấn sân vào một con hẻm vắng vẻ cạnh tiệm mì. Đêm qua mưa to thêm vào đó mặt đường sá đầy rêu xanh buộc phải mặt đường hơi trơn cũng như ẩm ướt, đi về phía trước vài Cách qua thêm mấy hàng cây nữa thì phía bên phải phát triển ra một vách tường có góc cửa bằng gỗ.

Thanh Hà lần khần một lúc chung cuộc chính thức quyết định gõ cửa. Phải ngóng bổ sung một lúc lâu cửa ngõ bắt đầu được gợi mở.

Đứng giữa ngưỡng cửa là một thiếu niên dáng mọi người cao nhỏ bé, mặc áo cộc tay cổ hình con tim black color bó gần kề mình làm cho đặc thù lồng ngực dạn dĩ cường tráng. Sắc mặt cậu ta hơi tái, da dẻ cứ như quanh năm chôn vùi trong sương tuyết chưa thấy ánh mặt trời rứa, nhìn lành lạnh chưa có chút ấm áp nào. Vẻ mặt sâu sát khó khăn đoán đi với cặp lông mày hếch cao, đôi nhỏ ngươi có một không hai đen nhánh thâm sâu, khuân mặt biệt lập tái nhợt dẫu vậy với nét sắc sảo kỳ lạ cầu kỳ, tựa cũng như sông núi nước non dễ thương giữa bóng chiều tà hoàng hôn.

Đây thật chính là thiếu niên mới chỉ mười mấy tuổi ư? Bởi lẽ vì Thanh Hà bắt buộc cố ngẩng cổ lên để quan sát cậu ta.

Tuy rằng đã thấy qua hình của cậu ta trước đó lúc ở trường học mà lại Thanh Hà vẫn có hơi bất ngờ. Bộ mặt này quả thật chắc là khiến nhà bạn khác phái say mê quên cả lối về, hèn nào mấy người vợ người vợ sinh trong trường bao giờ cũng bàn thảo về cậu ta, cứ mang lại giờ nghỉ giải lao là chụm năm chụm bố lại rù rì líu ríu không ngớt. Dẫu vậy kể từ khi cô bắt đầu nhận dạy lớp cậu ta thì chưa thấy cậu lên lớp học tiết nào cả.

“Xin kính chào, tôi là…”

“Cô giáo Thanh Hà?” Cậu thiếu niên nhảy cười đồng thời chóng vánh lia mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, rồi bắt đầu lùi lại vài Bước vươn tay ra mời cô vào ngôi nhà, “Em phiêu lưu cô.”

>> Đọc thêm thể loại Truyện tranh ngôn tình có thịt

“Em biết tôi?” Đổi lại Thanh Hà thấy không ngờ bởi cô vẫn chưa bằng lòng gặp mặt cậu thiếu niên trước mắt này.

Bạch Nhất Ngạn nói, “Cô là thầy giáo vừa cute có thêm học thức cao nhất trường đàn em, từ phương xa mang đến hồi năm ngoái. Mấy bàn sinh hoạt bao gồm nhắc với em bắt buộc em new nhớ kỹ vì vậy.”

Thanh Hà bồn chồn cúi đầu, vô tình để rơi vài sợi tóc rủ xuống vai.

Sau khi vào cửa ngõ new thấy biệt thự bên phía trong nghiêm trọng, bên trên bảng giá treo hàng loạt dãy bắp ngô, trên bàn còn đã ngâm đống quần áo con nước bột giặt. Thanh Hà liếc ánh mắt rồi dịu dàng hỏi, “Em ở một mọi người sao?”

Bạch Nhất Ngạn bình thản gật đầu, nhảy thoắt lại ghế quơ đống quần áo ấp ủ gọn trong tay. Động tác cực kì cuống quýt có tác dụng cô hoa cả mắt.

lúc đầu đến, cô vốn định gặp gỡ cha mẹ cậu ta để chuyện trò. Giờ cũng như cụ này, làm cô lần chần nên mở lời như thế nào.

“Cô giáo khát nước không? Vào uống chén ăn cơm nước nhé.”

Thanh Hà trù trừ một hồi rồi cũng theo cậu ta vào trong. Từ lúc khai trương cho bây giờ thái độ của cậu ta hồ hết siêu chân thực hiền hòa, điều đấy có chỗ bên cạnh dự đoán của cô ý. Cô vốn nghĩ, học sinh biệt lập lúc nào cũng trốn học như thế chắc chắn sẽ không dễ chữa trị, trong lòng sẽ nghĩ sẵn đủ cụm lời lẽ nhỏ dại nhẹ để khuyên răn, tuy thế hiện giờ cô lại thêm cảm giác bất lực mất phương hướng.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *