Tóm lược truyện Độc chiếm

Giang Tiểu Tây cùng Diệp phi là một đôi bồ thanh mai trúc mã, bọn họ bị tóm gọn biệt li, Giang Tiểu Tây gả mang đến Tôn Hạo Chí. Nhưng lại hôn nhân của cô có Tôn Hạo Chí cũng không hòa thuận, ngay tại lúc cô chỉ ra rằng
sinh mệnh của mình đã ngày càng bị khô quá kiệt.Diệp phi lại một lần thành lập ở cuộc đời của cô.

Ra mắt truyện Độc chiếm

Tác giả: Phồn Nhã
Thể loại: Cưới trước yêu sau

Trích đoạn truyện Độc chiếm phần

Ánh trăng cũng như nước, rèm cửa sổ nhìn ra ngoài trắng, theo gió lay chuyển.

Giang Tiểu Tây đứng ở phía trước cửa sổ phòng ngủ lầu hai, quan sát xuống bên dưới.

Cổng lớn đang từ từ mở ra, anh đã trở về.

Một lát sau, dưới lầu truyền cho tiếng cửa mở và âm lượng của chìa khóa để lên trên bàn trà bằng đá điêu khắc cẩm thạch.

Lại do vậy.

Cô đã nói các lần rồi, không sẽ phải gây rầm rĩ vì vậy, đang đánh thức Điểm Nhi.

Anh luôn không nhớ rõ.

Cô đem cất đi loại gạt tàn thuốc lá, gợi mở cửa ngõ phòng nghỉ, đã thấy Tôn Hạo Chí đi lên lầu.

Tôn Hạo Chí chưa cộng cô chuyện trò, chớp nhoáng hướng buống ngủ Điểm Nhi đi mang lại.

Anh đẩy cửa phòng ra, vào bên trong nhìn thoáng qua.

Điểm Nhi vẫn ngủ say, bé nhỏ xíu đã thành các việc hay làm liên tục vài ngày không bắt gặp cha ba trong đời sống.

Cô cũng không cần, bất chấp anh đi. Cô đã sớm hiểu được sẽ bởi vậy, ai hình như trông cậy vào anh, một con người ta chỉ cần công việc vì thế.

Như vậy, cô cũng xem nhẹ tới anh, xoay mọi người trở về phòng.

Giang Tiểu Tây chưa bao gồm khóa cửa, bởi lẽ vì Tôn Hạo Chí rất ít về ngôi nhà, mặc dầu trở về cũng chính là auto ngủ ở phòng sách dưới lầu.

bọn họ đầy đủ chưa tất cả có tác dụng phiền nhau, ngày ngày cứ Bởi vậy trôi qua.

nhưng mà là hôm nay, Tôn Hạo Chí đẩy cửa ra, tiến vào.

Cô nghe được tiếng chìa khóa được treo leo mắc. “Tiểu Tây, bản thân mỗi chúng ta truyện trò.”

Anh vừa nói vừa vận tải đây.

“Anh uống rượu, ngày mai nói sau.” Theo anh tới gần, một bộ mùi rượu đập vào mặt. Giang Tiểu Tây nhíu chân mày, mỗi lần Tôn Hạo Chí say rượu về ngôi nhà, mọi xảy ra một cuộc cãi cự, cho nên cô thật sự chưa biết phương pháp nào khác đậy ẩn đi sự đáng ghét xung quanh.

Lại lần nữa, Tôn Hạo chí bị cách biểu hiện của Giang Tiểu Tây chọc giận: “Cô giả bộ dòng gì? Cô vẫn quên, cô trước kia là gái cung cấp rượu ở tiệm bar? Qua vài năm thoải mái, liền cho rằng mình là thiên kim tiểu thư rồi?”

tuyệt đối, cô không hề thiên kim tiểu thư, cho tới nay cũng ko phải. Chưa buộc phải anh thông báo, cô cũng nhớ rõ gần như ngày tháng trước kia.

Khi ấy Giang Tiểu Tây thường bởi kiếm mấy trăm đồng tiền boa, uống đông đảo rượu, cơ biển mỗi đêm đều uống mang lại nôn mửa.

nhưng, Tôn Hạo Chí đã chưa biết rằng, mặc dù là Bởi vậy, cô so sở hữu ngày nay, thoải mái hơn, bởi khi ấy ở kề bên cô có Diệp Phi.

Diệp Phi, cô còn nhớ rõ đôi mắt Đen láy của anh ấy chứa đựng âu sầu, thấp giọng khẩn cầu cô, nói: “Tiểu Tây, đừng có tác dụng tiếp! Theo anh trở về đi!”

nhưng, cô không gồm trở về. Cô hi vọng thời gian giống như quay lại. Nếu có thể quay lại, cô vẫn cùng anh đấy trở về, mà lại ko phải có tác dụng anh ấy ở lại. . . . . .

chỉ việc nghĩ mang đến Diệp Phi, trong mắt của cô ý mới bao gồm nước mắt.

Tôn Hạo Chí mặc dầu uống rượu say, cũng sẽ chưa bỏ quên đặc điểm đó.

>> tham khảo thêm phân mục Ngôn tình h

Anh kéo cô vào trong lòng, một tay nắm chặt lấy đầu cô: “Cô đang bước này nghĩ cho anh ta đúng hay không? Cô chưa từng quên anh ta đúng hay không? Hiện thời anh ta tất cả tiền rồi, cô ước ao bật dậy khỏi chúng tôi, trở lại bên cạnh anh ta đúng hay không?”

Giang Tiểu Tây chưa đáp, cô cùng Tôn Hạo Chí lâu hơn không có cách nào cùng chuyện trò. Cô vẫn sớm từ bỏ. Cô hiểu siêu rõ Tôn Hạo Chí, cô càng chẳng chú ý tới anh, anh càng phát điên, có đôi khi cô quan sát anh sắp tức điên lại vắt kìm nén, thật sự vô cùng vui vẻ.

Đúng thay, anh cấm đoán cô yên ấm, thiết yếu anh liền hạnh phúc sao?

Quả nhiên Tôn Hạo Chí cụ chặc thế tay: “Cô đoán chúng tôi chưa dám đánh đàn bà, cần new dám tỏ cách biểu hiện Như vậy với chúng tôi. Tôi cho cô biết, bên tôi uống rượu say, ngay cả cô bé cũng đánh!”

Giang Tiểu Tấy nhịn không được bật cười: “Anh không phải chưa đánh thiếu nữ, anh là sợ đánh, chúng tôi đã bảo quản vết thương, sợ chúng tôi cố gắng bằng chứng này đi cốc hôn. Tôn Hạo Chí, anh đã bước này tưởng tượng đồ vật gi núm, tôi vẫn Để ý đến gì anh dài lâu cũng không rõ. Anh đo đắn là chính bản thân thực khôi hài sao?”

Anh nghe hoàn thành đa số lời này, siêu nổi giận , ác nghiệt hăng đem cô đẩy xuống giường, thuận cố kỉnh đè lên .

Thân hình cường tráng của anh đè lên khiến cô không thở nổi, mùi rượu khiến cô ghê tởm.

Cô trừng mắt anh, chưa nói lời nào. Anh cũng mở to mắt cô, hai mắt chuẩn bị bắn ra lửa.

Cô bình thường chú ý đến mắt lại, chưa hô hấp. Anh cắn răng nói: “Cô giả chết gồm buộc phải hay không? Cho dù cô bao gồm tạ thế, cũng là tổ ấm thiếu nữ của tớ.” Anh bước đầu cắn gặm lỗ tai cô.

Giang Tiểu Tây cụ rút ra cánh tay dưới bạn anh, dùng sức đẩy đầu anh, lại bị anh một tay đè lại. Tay kia của anh ý thì rút Nhanh dây lưng của cô ý.

Cô mong mỏi nâng lên đầu gối đá anh, lại khiến cho anh kẹp chặt chân cô khu vực vật nóng rực kia.

Cô không mong phản kháng nữa, cô biết dù giãy dụa cầm nào cũng quan trọng làm anh dừng lại.

Mặc anh đi, dù sao cô cũng trở nên không tất cả bất cứ phản ứng nào, khi mà lại trung khu cô như đang chết đi chũm.

nhưng mà, thân thể chung cuộc thiết yếu nói dối. Cô dừng lại chống cự, cử chỉ của anh ấy liền mềm nhẹ, đầu tiên là nhẹ nhàng hôn lên vành tai của cô ý, rồi sau đó chạy dọc theo cổ một đường hôn xuống .

Anh biết cô chán ghét mùi rượu, liền tuyệt chưa hôn môi cô, đương nhiên cũng có thể có một loại nhân tài, anh là sợ bị cô gặm đứt đầu lưỡi.

Khi anh hôn lướt qua rốn, cô dường như không có phương pháp nào khác làm tiếp ngụy trang.

Cô lấy tay đẩy đầu của anh ý, hai chân không xong giãy dụa.

Anh gắt gao ngăn chặn chân của cô ý, để mang lại cô cấp thiết động đậy, lại dùng tay còn sót lại giữ chặt hai cổ tay cô, nhưng nụ hôn của anh ý đã chính là đường xuống phía dưới, rút cuộc đặt ở khu vực ấy mà hôn xuống.

Cô rút cục vô lực, chưa tự giác run run. Anh đang là chưa chịu dừng lại, đợi chờ cho cô phát hiện thì anh vẫn đem chính bản thân thoát trần truồng, tủ ở trên thành viên của cô, không chấm dứt ra vào.

Giang Tiểu Tây từ từ nhắm hai mắt, không Chịu chảy xuống một giọt nước mắt. Cô cũng không cảm nhận sỉ nhục, cô đang không để mang đến anh đắc ý, cô chỉ hận chính mình, vì chưng sao ý chí của cô ấy lại Bạc Bẽo nhược như vậy!

giống như đoán được cô sẽ cân nhắc gì, Tôn Hạo Chí ở mặt tai cô thổi khí, nói: “Giang Tiểu Tây, cô cộng hầu như người trong gia đình con gái kia bao gồm gì khác nhau? Toá quần áo ra so sở hữu ai khác, cũng chẳng khác nào nhau? Cô quá dối trá rồi, cô vì chưng sao chưa lên tiếng?”

Anh càng bổ xung sử dụng sức đụng va, Giang Tiểu Tây chỉ cắn răng, tuyệt chưa phát ra một tiếng.

Anh hận mang đến phát cuồng, tần suất ra vào càng gấp hơn, hai tay bắt lấy ngực của cô ý dùng lực vuốt ve.

Giang Tiểu Tây chung cục cần thiết nhịn được nữa, há mồm tàn ác hăng cắn xuống đầu vai của anh, tiếp theo anh phát ra một tiếng gầm nhẹ, tê liệt vấp ngã xuống ở trên gia đình bạn của cô ấy.

Ánh trăng theo cửa sổ rọi vào, chiếu thẳng vào lưng vạm vỡ của anh ấy, một loại vết sẹo hung tợn, từ vai yêu cầu chạy dọc xuống mọi lưng.

Giang Tiểu Tây nghiêng đầu sang chỗ khác, quan sát về nơi khác.

Qua dài bởi vậy, quan sát mang lại chúng đang sẽ làm cho cô nghĩ đến mẫu ngày gió tanh mưa máu ấy, thật đáng sợ.

Say rượu Nhiều hơn kiệt lực khiến Tôn Hạo Chí rất nhanh lâm vào ngủ say, Giang Tiểu Tây cần đến hầu hết công sức của con người new đem anh từ bên trên người thân của cô ấy đẩy xuống.

Mặc anh ngủ ở đây đi, cô vẫn ngủ ở phòng của Điểm Nhi.

Vừa hy vọng đứng dậy, lại phát hiện tay bắt buộc đang bị anh thay, vô luận phải làm sao cũng không thể thoát khỏi cùm sắt này của anh.

Cô bực tức nằm xuống, một đêm không ngủ.

Thẳng mang đến lúc sáng sớm hôm sau, đồng đại dương báo thức vang lên,. Anh mới bỏ tay của cô ý ra, đi ấn đồng hồ báo thức.

Cô xoa xoa cổ tay đau nhức, từ bên trên giường đứng lên.

đơn giản cọ bên xong xuôi, liền qua buồng đánh thức đứa nhỏ dại kia, bé tí hon này lại chùm bí mật chăn, vờ như chưa nghe thấy.

Đứa nhỏ dại này cái gì cũng có lợi, chỉ việc mỗi chứng xấu này.

Giang Tiểu Tây thấy bé bé xíu rúc vào chăn giống bé rùa bé dại, không khỏi bật mỉm cười, đi tới lôi bé ốm từ trong chăn ra.

“Điểm Nhi, dậy thôi! Lát đến muộn lại bị thầy giáo mắng !” Cô hù dọa bé bé xíu.

Điểm Nhi từ nhỏ tuổi gan Khủng, ngay cả lúc nhìn thấy Hải bố bị đứt hai ngón tay, chúng cũng chưa sợ hãi, tuy vậy chỉ sợ bị cô giáo mắng.

Giang Tiểu Tây nghĩ chúng bắt đầu vừa lên tiểu học, trong căn nhà lại chưa có người quản thúc nó, hiện giờ có cô giáo có vẻ ngặt nghèo khuyên bảo chúng cũng chính là điều tốt.

Quả nhiên Điểm Nhi nghe ngừng “cô giáo”, chớp nhoáng tỉnh dậy, nhào lên ấp ủ cổ của cô: “Ma ma, chào buổi sáng! Con yêu nhất ma ma ~”

Giang Tiểu Tây cười cợt ra tiếng, nhéo nhéo cái má hồng của nó, nói: “Ma ma cũng như vậy yêu Điểm Nhi nhất. Nhanh đi đánh răng cọ mặt.”

Điểm Nhi gật to gan lớn mật loại đầu nhỏ dại, “Ân” một tiếng, thủ túc lanh lẹ chạy vào phòng ngự sinh.

Điểm Nhi có tính tự nhà siêu cao, lần đầu đến ngôi nhà trẻ cũng chưa buộc phải gia sư phải cọ mặt mang đến, cũng biết nuốm ăn mặc quần áo chỉnh tề, gắn nơ bé dại ở một bên. Cô cũng đi lấy ăn mặc quần áo, giày, kiểm tra cặp sách tốt.

Điểm Nhi là cô một tay nuôi to, tuy cô bao gồm làm bổ sung bên ngoài, dẫu vậy Điểm Nhi các ngày cũng chính là cô chăm lo. Cô hy vọng bé nhỏ hình như tự làm cho phần đông chuyện, nó rất cao cấp, bất cứ cái gì rất nhiều làm cho được chất lượng không quá tồi.

Giang Tiểu Tây đi xuống lầu làm bữa sớm đến bé nhỏ, đổ một ly sữa cho vô lò vi sóng đun nóng, quăng quật hai mảnh bánh vào máy nướng bánh, sau ấy lấy chảo bắt đầu làm cho trứng ốp lếp.

Sữa ấm, bánh mì quà ròn, trứng ốp lết.

Sau ấy có hai miếng bánh, chân giò hun khói, trứng ốp lếp, rau xà lách, bổ sung mấy miếng cà chua, bưng lên bàn dọn kết thúc.

“Ma ma, tía ba trở về rồi.” Điểm Nhi cao hứng phấn chấn từ bên trên lầu chạy xuống.

Giang Tiểu Tây chỉ vào sandwich trên bàn, nói có nó: “Mau nạp năng lượng ăn nhẹ, bé mong mỏi tới trễ.”

Điểm Nhi quan sát nét bên của cô ấy, ngoan ngoãn ngồi xuống ăn ăn nhẹ. Thẳng mang đến ăn chấm dứt miếng sau cuối, chúng bắt đầu mở to ánh nhìn nói: “Con nạp năng lượng dứt rồi. Ma ma, nhỏ có thể bước đi xin chào buổi sáng cha ba không?”

Cô bán.

Điểm Nhi chớp nhoáng vui vẻ ra mặt chạy lên chậm, kêu to: “Ba cha, mau dậy đi!”

Giang Tiểu Tây cũng đứng dậy đi lấy quần áo, nghe thấy Điểm Nhi chưa dứt kêu “Ba ba” “Ba ba”, cô không khỏi cảm thấy một trận đau lòng.

Điểm Nhi cực thích Tôn Hạo Chí, chỉ việc anh tạo ra liền vô cùng vui vẻ.

ở trong phòng, Tôn Hạo Chí không hoàn thành cù lét ngứa Điểm Nhi, khiến Điểm Nhi cười cợt khanh khách chưa dứt.

Giang Tiểu Tây tận lực đậy ẩn cảm giác, vẻ mặt ôn hoà thúc giục con bé: “Điểm Nhi, cùng cha ba nói tạm biệt, tất cả chúng ta còn cần đi học.”

Điểm Nhi đối với cô le lưỡi, xuống giường, thuở đầu đi đang không quên cộng Tôn Hạo Chí nói: “Ba bố, cha ba hiên giờ trở về ngôi nhà sớm nha!”

“Được, ba ba bán con. Về sau các ngày phần nhiều trở về, được không?” Anh chũm tuy thế nói dối lừa nhỏ gái!

Điểm Nhi lại vui vẻ ước ao bật dựng lên, cố định tay của Giang Tiểu Tây lay động: “Ma ma, ba ba nói về sau hàng ngày đa số về nhà.”
>> tham khảo thêm thể loại truyện Ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *