Tóm lược truyện Đen Trắng

Hai con người ta, hai tính bí quyết, hai nhân loại đối lập nhưng số phận vẫn mang đến hai người trong gia đình gặp gỡ, và từ đấy đa số câu truyện bất cứ lúc nào mà lại đặc sắc vẫn diễn ra.

Trình làng truyện Đen trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Thể loại: Ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện black trắng

Đêm khuya, đêm lạnh cũng như nước.

bên cạnh ban công gió thổi bạo dạn, một người nhà nam giới đứng căn cứ vào lan can. Mặc ăn mặc quần áo đơn giản, áo sơ mi Cenci một màu cổ truyền, bố cúc áo mở rộng từ cổ áo, vị trí xương quai xanh lộ rõ từng ẩn hôn. Tay áo mẫu thiết kế kỹ càng hiện thị rõ cánh tay nhiều năm rắn chắc chắn, ánh trăng chiếu xuống, mơ biển có thể nhìn thấy bên trên cánh tay anh bao hàm vết móng tay bấu chặt của cô gái.

Anh từ nhỏ dại đã có được khuôn mặt vô cùng diễm lệ, mà hiện giờ lại bắt đầu bứt ra từ cơn lốc tình dục, không kịp tán đi một thân gợi cảm, người nhà bên ngoài quan sát vào chỉ cảm giác lại càng yêu quý.

che khuất người nhà phái mạnh là vài người cấp dưới và một quản da, gần như là đông đảo mọi người hàng năm phục vụ tại biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang tư nhân này. Quản da mở đầu công bố biện bạch: “Dịch thiếu, bên tôi không phải chủ ý …… Chỉ cảm thấy thiếu cu li nhân ngồi của nhà lâu quá, bởi thế mới nhất thời ước ao gửi cô đấy ra ko kể một chút…… không ngờ lại mang lại đến ngài phiền phức béo cũng như vậy……”

Anh chỉ nghe, chưa đáp. Tay thay một điếu thuốc nhỏ lâu năm, sương khói bốc lên, ẩn nấp vẻ mặt của anh ấy. Sương khói lượn lờ sau lưng, chỉ thấy hé ra sắc mặt trắng xanh bên trên khuôn bên rất là tuấn mỹ. Lạnh lẽo do đó, chỉ làm cho cho những người ta thấy vô cùng quỷ dị.

cảm giác áp bách quá nồng đậm, quản gia nơm nớp lo sợ nói năng lộn xộn, bắt đầu nói vài lời biện bạch trước bên anh nhưng khuôn bên sẽ đông cứng tái nhợt, nghe ra thấy cảm hứng vô lực mười phần.

“Quản da Lí.” thiên nhiên nhà bạn Đấng mày râu mở miệng, không khách khí cắt theo đường ngang lời biện bạch của quản gia, âm sắc lạnh ngắt: “Ông ở đường gia bao chậm rồi?”

Quản gia bất ngờ, chột dạ cúi đầu,“Một, một năm.”

Anh bỗng dưng nở nụ mỉm cười, nụ cười cợt kiêu ngạo, toát ra khí lạnh, làm cho người ta chưa rét cơ mà run.

“Tốt lắm, một năm.” Khóe môi khẽ đụng, anh cả quyết mỉa mai thông báo, “…… mới một năm mà lại vẫn đem đến mang đến bên tôi phiền phức to như vậy!”

Khí cụ của anh ấy quá mức sắc bén, anh vẫn quá quen với đông đảo âm mưu bạo lực, bất kì là dùng kỹ xảo hay vũ lực, hầu hết dồn thành viên khác vào vị trí bị tiêu diệt.

Quản gia gây chuyện sợ tới mức cuống quýt quỳ xuống.

của cả các bạn phần đa không nói, chỉ cảm thấy tim mọi người đã nổi lên một nỗi sợ hãi.

“Quy củ của tớ, ông cần biết.” người thân quý ông xoay mọi người, nâng tay gõ vào cầu thang đá đá hoa, miệng báo cáo uy hiếp: “Hôm nay chúng tôi không mong mỏi rượu cồn tay nữa, lúc đầu chúng tôi thay đổi ý định, mang theo người của ông…… Cút!”

**** **** ****

của phòng ngủ.

Thân là bác sĩ tư nhân của con đường gia, Thiệu Kì Hiên cảm nhận, thành viên gia đình ra đời cũng như để cả đời hiến đâng mang đến con đường gia. Nếu cố kỉnh lực của cộng đồng black có vẻ tính bằng số lượng cụ thể, cầm cố thì nếu Á Lục chiếm phần mười phần, đường da vững bền đạt hơn bảy phần. Nỗ lực lực mũm mĩm Như vậy, cố nhiên sát khí cũng không bé dại.

tuy thế người bị bệnh hiên giờ thực đặc biệt, chẳng phải một cấp cho bên dưới tâm đầu ý hợp của con đường gia, cơ mà chính là cô gái yếu đuối chẳng phải gồm lực uy hiếp.

Cô không có một không hai cute, bên cạnh đó lại đứng cạnh tổ ấm cánh mày râu tứ sắc yêu diễm do vậy, cần cô càng có vẻ bình tâm vô kì.

nhưng, lại quan trọng cần đến từ bình bình để hình dung.

Thiệu Kì Hiên nhìn người bệnh bên trên giường, quan sát khuôn bên thanh tú của cô, đo đắn bởi sao, trong lòng lại cảm thấy thật bình tĩnh yên tĩnh, giống như nơi nào bao gồm cô, nơi ấy có vẻ phân minh khỏi nhân loại.

Mũi kim bén nhọn đưa vào tĩnh mạch tay nên, khoa học cảnh giác làm cho trong ống tiêm nhỏ lâu năm lập tức trào ra giọt máu đỏ tươi, bị đau đớn thốt nhiên ập đến làm thành viên đã hôn mê trên giường tỉnh táo bị cắn tía phần.

đầy đủ khác với ông chồng cô, cô chẳng phải cho cảm giác uy hiếp cho người khác, ngay cả góc nhìn đơn giản cũng có thể làm cho người ta bình tâm, làm cho vai trung phong tứ con người ta yên lặng cũng như nước.

“Bác sĩ Thiệu……?”

>> tìm hiểu thêm top Truyện ngôn tình sủng

“Đúng, là bên tôi.” Thiệu Kì Hiên nở nụ cười cợt trấn an, vuốt ve trán của cô ý một chút:“Cô bị sốt, nhưng chưa bao gồm bài toán gì, bé nhất cô cũng cần phải tin tôi chứ?”

Cô nở nụ cười, tươi cười cợt tuy đã còn mỏi mệt chưa chống chịu nổi, lại không hề lộ ra một tia tấm tức.

“Cảm ơn anh.”

Thiệu Kì Hiên mang lại cô một nụ mỉm cười an tâm, xoay tổ ấm đặn dò vài câu với người nhà chăm lo cô, cần thiết là những vấn đề cơ mà bệnh nhân phải nên nhớ mấy ngày tới, sau ấy Bước rời khỏi phòng nghỉ.

ban sơ đi còn không nhịn được quay đầu liếc nhìn bạn đã nằm bên trên giường. Bên dưới ánh trăng nhu hòa, lông mày cô chau lại. Anh bắt gặp được, cô ngủ thật sự không yên, mắt sẽ vẫn chú ý đến chặt, lại không hề nói một chữ ‘Không’.

Kì Hiên bất chợt tất cả chút rầu rĩ.

Một bạn gái có lợi vì vậy, sao lại gặp cần chúng ta nam giới yêu dị như con đường bệnh dịch chứ, có hiểu biết của anh ý về mặt đường dịch, hiểu rõ từ nay về sau, cô gái này sẽ ảnh hưởng gia đình cánh mày râu ấy bẻ gãy bộ cánh của bản thân mình.

kế bên cửa ngõ phòng ngủ, người bạn đồng hành đắc lực nhất của thiếu công ty đương nhiệm con đường gia sẽ đứng đấy. Thấy Thiệu Kì Hiên đi ra, Doãn Khiêm Nhân gửi mang đến anh một ly nước, “Vất vả.”

Kì Hiên chưa nhịn được xúc động: “Nửa đêm như cầm cố này, bao gồm đề nghị dây thần kinh của anh ấy ta ngắn hay không? Đem một bạn gái yếu đuối thay đổi bộ dáng nửa sống nửa bị tiêu diệt bởi thế.”

“Tính bí quyết của bệnh thiếu anh cũng hiểu mà.” Khiêm Nhân cười khổ: “Tuy rằng rất ít hiển thị bộ dáng thật sự, dẫu vậy một khi tính tình nổi dậy, tôi từ bên trên xuống dưới đông đảo chưa tránh khỏi bị vạ lây.”

Vừa rồi thấy cỗ dáng bực tức của đường căn bệnh, biệt lập là mong tất cả mọi người trong nhà không ai được an yên.

Kì Hiên nâng tay uống một ngụm nước giải khát, nghi hoặc nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“Uy hiếp.” Khiêm Nhân bình thản nói,“Trên con đường duy nhất ráng lực nhỏ chưa vừa mắt đường gia, bao gồm ý đồ xuống tay sở hữu thiếu phu nhân, các kết quả còn chưa thành tựu đã trở nên dịch thiếu bắn cho một đạn vào đầu.”

“Ah……” Bác Sỹ Thiệu theo nhà nghĩa hòa thuận phát ra một tiếng kêu không rõ xúc cảm.

Dừng một chút, Khiêm Nhân kéo dài nói: “Vấn đề là ngày bữa qua dịch thiếu vừa nhắc nhở thiếu phu nhân, chưa yêu cầu tùy tiện ra khỏi nhà, đáng tiếc là cô đấy chưa nghe được bao nhiêu……” Khiêm Nhân thực bức xúc: “Cô đấy biết dịch thiếu chưa được bao chậm, đông đảo chưa hiểu anh ấy, thấy bộ dáng anh chuyện trò luôn âm âm nhu nhu vì vậy, cô ấy chắc chắn cũng cấm đoán là thật, phần lớn phân vân căn bệnh thiếu mà nổi giận thì bộ dáng……”

>> xem thêm phân mục Truyện đam mỹ ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *