Review truyện hòa bình, chưa bắn chưa Trúng Bia!

Con người anh sở hữu đậm khí hóa học thiết huyết của bệnh nhân quân nhân, ngay cả khi hai mặt gây gổ thì lời anh nói cũng giống như khẩu lệnh, vừa ngắn gọn mà lại gồm lực

Ra mắt truyện yên ấm không phun chưa trúng bia

Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Thể loại: ngôn tình sủng, quân nhân

Trích đoạn truyện ấm no chưa bắn không trúng bia

Thoát khỏi “Vòng vây” của anh ấy, cô uất ức nói: “Môi đã trở nên anh cắm nát rồi, không biết nhẹ chút ít sao, đồ thô lỗ ——”

Anh đi tới quan sát chú ý, có chút đau lòng: “Xin lỗi, anh đang quên các loại hành động phương án tầm thường như hôn môi này đề nghị chú ý đến ngôn từ chính giữa hơn.”

Gỡ bàn tay anh đang vươn qua bao bọc lấy cô ra, cô bật ra thật xa nhưng mà tố cáo: “Anh xem đi, ở bình thường sở hữu anh trình độ cẩn trọng chính xác chưa thua trận gì vấn đề chuẩn bị kungfu.”

Bất mãn sự với “Kháng cự” của cô, anh theo các việc thường xuyên làm nhíu lông mày: “Nếu em biện pháp hành động nghe theo chỉ đạo thì anh cũng đâu dùng cường độ tấn công. Tránh xa do đó để làm gì, xem anh là kẻ địch à? Qua đây!”

“Không qua! Dám thi hành đấm đá bạo lực, em vẫn báo cho biết mang lại toàn quân của anh ấy.” Cô ngang bướng ném mẫu gối ủ ấp qua, nhảy dựng lên đẩy cửa chạy ra kế bên.

>> Coi thêm truyện cao h

Khi tiến hành trao đổi:

Sau khi xong sự quan tâm ngọt ngào, cô nhíu đôi mày thanh tú lầm bầm: “Em đã biến đổi thành nhà cửa quân dụng của anh ý, dẫu vậy anh lại là tài sản tầm thường cùng về quốc da và nhân dân, thật không vô tư nhưng mà.”

Nhéo nhẹ khuôn mặt mềm mại của cô ấy, anh nhịn cảm thấy không được nở nụ cười: “Bây giờ vẫn trôi dạt rồi hả? Không tệ, gồm tao nhã. Sống tầm thường có anh, tố hóa học cá nhân của em cũng được cải thiện chóng vánh.”

Kỳ lạ, vẻ mặt cợt nhả ko phải là tác phong của anh ấy mà? Cô trợn mắt quan sát anh: “Chú Giải Phóng Quân à, em đang đàm luận vấn đề khôn cùng nghiêm túc với anh. Không được cười!”

call anh là gì? Ghi chú Phóng Quân? Cha ngày chưa đánh, leo tường tháo ngói, tập thành các thói quen chưa ra gì rồi.

Anh thu lại ý cười cợt xách lỗ tai bé bỏng của cô: “Vậy thì đừng gối đầu lên đùi anh nữa, ngồi dậy, cần dùng thể hiện thái độ nghiêm túc nói chuyện với anh.”

Lại nữa rồi, nói chuyện phiếm với anh cơ mà toàn bị anh chấn chỉnh cũng như đi họp vắt. Cô nổi điên, oán giận gào lên đẩy ngã anh……

Lúc cãi nhau:

“Võ lực va mang lại bụng dạ, ngôn ngữ va cho linh hồn” – câu này không áp dụng được mang đa số đôi sẽ yêu. Không tin à, thế hãy xem cảnh tượng tiếp theo này.

Để bù lại sự khác biệt về độ cao, cô nhảy lên chiếc ghế đẩu ngoảnh bên về phía anh ầm ĩ: “Anh cho rằng anh là Ken Takakura à? Đời nào không hề anh thì em chưa yêu được người thân khác sao? Không phải anh nữa, em muốn phân tách tay!”

Bị cô trêu tức sùi bong bóng mép, kiên nhẫn vốn không cụm lập tức tan biến rất nhiều chẳng còn, Hạ Hoằng Huân đứng tại khu vực xoay một vòng đến hạ hỏa: “Muốn vạch rõ ranh giới làm tiếp khoảng biện pháp có anh phải không? Nói đến em biết, không phê chuẩn!” chưa ngóng cô cãi lại, anh trầm giọng “Cảnh cáo” cô: “Em nuốt mẫu ý nghĩ chia tay về mang lại anh, nếu còn tồn tại lưu ý đến đó nữa, anh đã ném em vào buồng tạm giam ở một tổ ấm. Không tin em cứ thử xem?”

Trong khi bị sự bá đạo của anh ấy chọc giận, cô mất đi lý trí túm lấy chiếc gối của anh ý cần dùng sức nện vào đầu chúng ta, sau đó phòng nạnh quát: “Em là bộ đội của anh ấy à? Anh ra lệnh cho em? Em ước ao chia tay! Chia ly, phân chia tay!” cỗ dáng ăn vạ như đứa trẻ chủ ý gây sự.

Đôi mắt thâm thúy để lộ ra sự vạn bất đắc dĩ cộng yêu chiều, anh giơ tay vuốt vuốt mái tóc ngắn củn, Cách hai Cách to thông qua, không nói gì vẫn ấp ủ ngang eo cô: “Đừng ồn ào nữa, cần có khoảng chừng mực!” không để ý tới tay đấm chân đá của cô, anh dùng chất giọng cực kì từ tính tuyên bố: “Ngày mai anh sẽ làm báo cáo giải trình kết hôn!”

>>>Đọc thêm thể loại Truyện ngôn tình tổng tài

Ai với ai hả? Cô nói chia ly anh đòi kết hôn? Cô phát điên rồi, dùng thủ tục mãnh liệt nhất tránh thoát sự kiềm chế của anh ấy, cùng lúc tàn gần kề lỗ tai anh: “Anh đi cưới heo đi!” âm lượng Khủng mang lại mức sắp tới làm anh bị điếc.

Nghĩ đến khuôn bên thơ ngây đỏ mang đến tận có tai lúc cô phản chưng cô chẳng phải con heo nhỏ dại, anh bị tức mang lại hài hước, cánh tay hốt nhiên cần dùng sức nhấc cao, vác cô đã không an phận lên vai dường như một bao cat, trêu ngươi nói: “Vậy thì cần phải —— Cưới em!”

Xem ra, đối phó sở hữu bạn gái bé dại chẳng phải có chút vai trung phong cơ này, anh nhất định yêu cầu áp chế chiến thuật tốc chiến tốc win một lần đánh bại, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Ngay sau đấy, trong một căn nhà tầng hai nào đó trong khu dành cho gia đình bạn vang thông báo ‘Huỵch-bịch’, ngần ngừ là đã ném đồ, hay là…… Đã đại chiến……

Nếu cũng như ném đồ vật thì việc nhỏ nhắn. Bao gồm lời nói là ‘cái cũ chưa đi loại new có tác dụng sao tới’, cộng lắm thì sau này bị ai đó mắng là ‘bại gia’ thôi. Đúng đắn mà lại nói là “Bại quốc”, toàn thành quả quân dụng gồm đề nghị tự người thân ném tiền ra đâu. Nếu như hành động, thì sự câu hỏi tương đối cực kỳ nghiêm trọng. Người trong gia đình nào đó nói mến mộ hòa bình, nhưng lại không hề lần nào anh không khác gì với Thượng Đế bỏ dở cho sự tùy hứng con trẻ của cô ý, đặc biệt là khi cô lại dám khiêu khích nói ra câu chưa buộc phải anh. Còn nữa, có ai đắn đo anh xuất thân là lính Trinh sát, năng lực tác chiến tương đối khỏe mạnh, cô giống như là đối thủ của anh sao?
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *