Review truyện “Đá Quý Khó Trộm”

Tóm lược truyện đam mỹ “Đá quý khó trộm”


Tác giả: Nhã Kỷ
Thể loại: truyện đam mỹ, võng du , 1×1, ôn nhu mà cường thế tiểu công, thiện lương tiểu thụ, ấm cúng, HE
Trích đoạn:
“Tôi không phải là kẻ quá yêu dấu trò chơi online, Vì Sao tôi tiến vào cuộc chơi này, dễ chơi vì muốn được ở kề bên người quan trọng của tôi”

Bạch Ngân đã từng nói như thế.

Phù Trần nghe kết thúc cực kỳ hạnh phúc. Cũng chính vì Phù Trần hiểu được, “người quan trọng” mà Bạch Ngân nói, đó là mình.

Vô thần giới online, phụ thuộc vào cuộc chơi kinh điển lâu lăm trước, một đợt nữa tạo nên quả đât mới.

Rừng của tinh tinh, Thự Quang thần điện, khi thần còn chưa vứt bỏ trái đất này từng là nơi cung phụng nữ thần ánh sáng Hain.

Trước mắt chỉ còn lại một mảnh di tích thê lương.

Bạn đang đọc truyện online

mặc dù không tới mức bị tiêu diệt đến không còn sót thứ gì, nhưng bên trong thần điện vừa mát mẻ vừa ẩm thấp, bao quanh đầy mạng nhện cùng rêu xanh, như gợi nhắc những người đến đây, huy hoàng của nơi này đã qua đi.

thời buổi của thần đã hết, không bao giờ quay quay về.

Trong thần điện ma vật xếp thành đàn. Hai hội viên của công hội “Nguyệt hạ hồi ức”, Phù Trần cùng Bạch Ngân vì muốn sưu tập nguyên vật liệu luyện kiếm mà ở trong này lăn lộn đã nhiều giờ.

nguyên vật liệu là đá Nivea, hình trứng, màu xanh xao, rớt ra khi đánh quái trông giữ thần điện Pantheon. Thật ra tính chất làm vật dẫn của nó cũng không đảm bảo, nhưng muốn rèn kiếm lại luôn luôn phải có.

“Tổng cộng cần 100, còn thiếu 67 cái”. Phù Trần nhẹ cau mày.

Đọc full truyện kết hôn âm dương

“Ừm. Cố thêm chút nữa, rất nhanh sẽ đủ.”

Bạch Ngân nói xong xuôi liền nghiêng người tiến công kẻ gác thành Pantheon, nhanh nhẹn phóng băng thú trấn trụ kẻ địch, cuối cùng dùng lưỡi đao nước chấm dứt.

“AAAAAAAA” Kẻ gác thành Pantheon kêu lên thảm thiết rồi hóa thành bụi phấn.

Nhìn chuỗi động tác liên hoàn này khiến Phù Trần rất vui vẻ.

“Quả nhiên làm pháp sư thật tốt…” cậu cười tủm tỉm khen: “Có phải nhờ áo choàng không? Nhìn thực phiêu dật, rất đẹp.”

“Không chỉ có áo choàng thôi đâu.” Bạch Ngân mỉm cười nhìn báu vật đã theo mình suốt nửa năm, “Còn có thứ này.”

Bạch Ngân chỉ vào vũ khí của mình, pháp trượng linh âm cấp S.

Trượng linh âm khối lượng nhẹ, body toàn thân white color sáng lấp lánh. Lực ma pháp cùng khả năng phòng thủ đều rất mạnh, xếp hàng tối đa trong các loại trượng.

để làm cây trượng này Phù Trấn đã phải thông qua ít nhiều giai đoạn gian truân, sau cuối đem đc nó bộ quà tặng kèm theo cho Bạch Ngân. Bạch Ngân sẽ chưa chắc chắn, để mang trượng linh âm về cho anh làm quà bộ quà tặng kèm theo, Phù Trần đã phải tốn bao nhiêu sức lực.

Đọc truyện: nghịch thiên tà thần

hơn thế nữa, tình trạng sức đề kháng của Phù Trần từ trước tới nay vốn dĩ là điều khiến Bạch Ngân lo ngại nhất. Không mong muốn người này lại chẳng lúc nào chịu ngoan ngoãn ở nhà tĩnh dưỡng, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi đùa.

Cũng không phải anh không hiểu biết nhiều tâm trạng của Phù Trần…Anh hiểu Vì Sao Nguyên Nhân cậu đối với trò chơi đó lại chấp nhất như thế.

Nghĩ đến đây, ánh nhìn của Bạch Ngân dần trở nên bi ai.

cũng chính vì nơi này là quả đât duy nhất mà Phù Trần có thể mặc sức chạy nhảy, là nơi duy nhất khiến cậu có được phấn kích.

“Bạch Ngân, họ lên đỉnh tháp thôi, quái trên đó có vẻ nhiều hơn thế nữa.”

Phù Trần lấy đao chém ngã một Kẻ gác thành Pantheon, có chút thuyệt vọng nhìn mặt đất trống rỗng không tồn tại thứ gì rơi ra.

“Được.”

Bạch Ngân gật đầu rồi đuổi theo cậu lên tầng năm.

Tầng tối đa của thần điện giống hệt như một mê cung, quái vừa đông vừa xum xê. Chính vì đường đi rất khó nên bình thường không có người đến.

“Tớ kéo cậu đi khiến cậu bỏ rớt hoạt động của công hội. Không biết sau khi bắt gặp thì sắc mặt của Giang Lưu sẽ trở nên như vậy nào?”

Lời của Phù Trần nghe có vẻ rất xám hối, nhưng khẩu khí lại vô cùng khoái trá. Nhìn bộ dạng khoa chân múa tay của lão đại Giang Lưu vốn là trò vui được thương yêu của thành viên công hội.

Đọc thêm: truyện đam mỹ sủng

“Không sao, chỉ cần có thể giúp được cậu là tốt rồi.” Bạch Ngân hình dung đến Giang Lưu khi giận dữ, cười nói, “Đúng rồi, cậu có biết hoạt động của hội đồng hôm nay là gì không?”

“Là gì?”

“Đi quảng trường tưới hoa.”

“Phụt……” Nghe được đáp án ngoài dự đoán, Phù Trần lập tức phì cười, “Một đám người chạy tới nơi đó tưới hoa?”

“Ừm, qua hoạt động này, giá trị vinh dự(1) của hội đồng sẽ đủ để xây thành.” Bạch Ngân thường xuyên mỉm cười, “Giang Lưu đến hỏi GM(2) về việc xây thành, nắm chắc bọn họ đã đủ điều kiện, công dụng GM trả lời….”

“Trả lời thế nào?” Phù Trần hưng trí hỏi.

Anh ta nói: “ ‘Công hội của các ngươi nhiệm vụ lớn làm được không ít, nhưng nhiệm vụ bé dại thì một lần cũng chẳng có, điều đó rất khó để thu phục lòng dân.’ Kỳ thật GM nói rất đúng, người ngoài đánh giá chúng ta vẫn đều là nửa khen nửa chê”.

“Nếu Giang Lưu làm thành chủ, ta rất ngờ vực về sự việc bạo động của dân chúng ngày hôm sau.” Phù Trần tiếp tục cười lớn, “Thỏa nào cậu ta vội cuống quýt vàng đi tưới hoa, ha ha ha ha……”

“Vậy cho nên việc họ vắng mặt cũng chẳng phải điều gì to tát.” ánh nhìn Bạch Ngân trở nên rất chi là nữ tính, “Hơn nữa, Giang Lưu sẽ không phản đối việc này.”

trong tâm Phù Trần bỗng có chút nhộn nhạo, cúi đầu cười nói: “Tớ biết.”

Bạch Ngân là chỗ dựa của cậu, là thanh mai trúc mã cùng cậu lớn lên, là người bạn tốt nhất. Vốn nghĩ đã sớm quen với dịu dàng của Bạch Ngân, tuy vậy hiện tại, chỉ sợ càng ngày càng không còn buông tay.

Nhưng mà……Thời điểm buộc phải từ bỏ đã sắp đến. Vậy cho nên hiện tại, cứ để cậu nắm chặt lấy Bạch Ngân đi…..

Phù Trần biết, bản thân cậu thật có lỗi với Giang Lưu and những thành viên khác của công hội.

bởi vì mọi cá nhân đều phải có tâm lý muốn phụ thuộc vào Bạch Ngân.

đấy là chuyện không hề khước từ.

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược H

Trong mê cung, quái thú đối với bên dưới nhiều hơn mấy lần. Đi sang một ngã rẽ, Phù Trần phát hiện Kẻ gác thành Pantheon cùng Kẻ gác thành đêm đang tụ tập tiến tới chỗ hai người chúng ta.

“Có vẻ như quái hơi nhiều rồi nhỉ?”

Cấp bậc của Kẻ gác thành đêm cao hơn cấp bậc của Kẻ gác thành Pantheon rất nhiều. Với số lượng lớn tưởng trước mắt, cho mặc dù cho là Bạch Ngân cũng tương đối khó một mình đối phó, không chỉ có vậy Phù Trần là thợ rèn, sức chiến đấu vốn tương đối yếu.

như thế, cực tốt cứ nên….Chạy là thượng sách.

Phù Trần lập tức túm lấy Bạch Ngân dốc toàn lực chạy về phía trước, bỏ mặc nơi tiếp theo là hố đao hay biển lửa.

“Đừng đuổi theo lũ ta nữa a a a a….!”

“Phù Trần,……Nếu phần bên trước là đường chết, thì chúng ta coi như cùng nhau viên mãn.”

“Bạch Ngân! Đừng dùng cái giọng điềm nhiên này mà nói tới điềm xấu như vậy! Nếu chết cậu liền bị dáng cấp đấy.”

Tại Vô Thần Giới online, điểm kinh nghiệm bị mất khi tử vong so với nhiều người chơi thực sự là điều rất rất đáng sợ, nhất là với người đã bước vào giai đoạn chuẩn bị mãn cấp.

“Hệ thống nói: Ngài đã an ninh rời khỏi phạm vi công kích của Kẻ gác thành đêm.”

Trợ thủ Assas(3) bên trên vai kịp thời đưa tin tức tốt cho Phù Trần

“Hah, sau cuối cũng thoát.”

“Liệu còn có nữa không?”

“Mặc dù thấy nhiều Kẻ gác thành Pantheon tớ rất mừng, nhưng càng hy vọng chúng nó từng con từng con có mặt chứ không hẳn một đám như thế tiến đến.”

Phù Trần thở dài ngẩng đầu hỏi: “Bạch Ngân, đá Nivea còn thiếu bao nhiêu?”

“……”

Coi thêm truyện Truyện đam mỹ thanh xuân vườn trường

Bạch Ngân không trả lời câu hỏi của cậu, góc nhìn đã biết thành thứ gì đấy hấp dẫn.

giờ đây Phù Trần mới để ý, ở trước mặt bọn họ xuất hiện một cửa đá rất to lớn.”

“Trước kia trong mê cung có cửa sao? Phù hợp là 1 cửa ra khác?”

“Không biết.” Bạch Ngân đẩy cửa, nói,: “Không phải vật sống, không mở đc.”

Đã ăn sâu thói quen dùng “Vật sống” hoặc “Vật chết” để phán định.

Vật thể ở game show có thể chia làm hai loại, loại thứ nhất là vật có chức năng di chuyển, thậm chí rất có thể sửa chữa làm đạo cụ để sử dụng khi cần thiết (chẳng hạn như dùng để đồ phụ trợ trong chiến đấu); loại thứ hai là vật cố định, mọi cá nhân gọi là “Vật chết”, loại đồ vật chỉ để trang trí.

Khi đang cố đẩy cửa, Assas nói với anh “Ngài không tồn tại quyền mở ra”, vậy cho nên Bạch Ngân nghĩ cánh cửa này là vật chết.

“Vì sao lại tạo thành cánh cửa trong mê cung hoang vắng này? Nhất định là có bí ẩn nào đó…”

Dùng sức thử đẩy thêm 1 lần, kết quả không khác gì Bạch Ngân.

cảnh giác quan sát phía trước, không bắt gặp có cơ quan, nhưng phía bên dưới lại tồn tại một rãnh nông không biết để gia công gì.

“Phù Trần….Cẩn thận phía sau”

Vừa quay đầu liền nhìn thấy đằng sau lại xuất hiện quái. Bạch Ngân lập tức xoay người đánh.

Hai người hợp lực giết sạch Kẻ gác thành Pantheon liên tiếp tới. Phù Trần ngồi xổm vui tươi nhặt đồ.

“Hì hì, ba, bốn, năm,….”

“Rơi ra thật nhiều.”

“Đúng vậy, là do Thượng đế phù hộ chúng ta nhanh chóng thu thập đủ. Tớ muốn trở về tạo ra thánh kiếm.”

Phù Trần đem hòn đá rơi ở góc tường bỏ vào trong túi, tự nhiên bỡ ngỡ nói: “A….Bạch Ngân, thứ này không phải đá Nivea.”

Phù Trần cầm đá giơ lên. Bạch Ngân đi tới nhìn, quả nhiên bắt gặp chỗ không giống.

Đá Nivea sáng xanh rì, còn hòn đá này cũng màu xanh, nhưng là blue color nhạt ôn hòa.

“Kẻ gác thành Pantheon còn rơi ra thứ này nữa sao?”

Assas bên trên vai cân nhắc nói: “Đây là đá Nivela.”

Nivela…… Chỉ khác Nivea một âm, cũng chưa khi nào nghe qua tên này.

“Thông tin của vật phẩm là gì?”

“Một loại đá quý rất chi là xinh đẹp”

“……”

Cái loại giả thích này, có cũng tương tự không.

“Thôi, cứ nhặt, coi như vật kỷ niệm của chuyến đi này.” Phù Trần tiện tay cất đá Nivela vào túi hành trang.

“Màu sắc của chúng rất giống màu mắt của cậu.” Bạch Ngân mỉm cười nhìn hành vi con nít của Phù Trần.

“Đúng vậy.” Phù Trần cũng đồng ý cười.

Ở trước lò luyện.

Đã chấm dứt nghĩa vụ thu thập, Phù Trần cùng Bạch Ngân liền nhắm đến nơi cuối cùng cần phải đến.

Ý định của Phù Trần là tạo thành hai thanh tuy nhiên kiếm hoàn toàn có thể sánh với thánh kiếm hiện tại.

làm cho xác xuất rèn thành công tăng lên, cậu đã không còn không ít thời gian chuẩn bị nguyên liệu, tốn không ít sức để tăng cấp bậc năng lực của bản thân mình, ở đầu cuối cũng vạn phần nắm chắc.

“Cậu không thể sử dụng kiếm, cứ để lại công hội cho mọi người tiêu dùng là xuất sắc rồi”

Phù Trần nhìn lò luyện đang sôi sùng sục, chợt nghĩ về nhiều chuyện, sắc mặt liền có chút bi ai.

“Giờ là lúc nên vì họ mà làm một trong những chuyện”

“Cậu……”

Nghe xong xuôi lời Phù Trần nói, những nếp nhăn giữa lông mày của Bạch Ngân dần xuất hiện, vẻ mặt cũng bị tráng lệ và trang nghiêm.

“Phù Trần.”

Phù Trần biết đấy là đề tài Bạch Ngân không thích, nhưng ngay lúc này, cậu vẫn quyết định nói ra.

“Bạch Ngân, các năm qua cảm ơn cậu đã chăm sóc….” Cậu ngẩng đầu, thản nhiên nói, “Tớ mang đến cho cậu rất nhiều phiền toái, còn giúp hại cậu không tìm được bạn nữ, thật sự……vô cùng có lỗi.”

“Lâm Nhạc!” Bạch Ngân nhíu chặt mi, nhịn không đc liền gọi tên thật của Phù Trần, “Đủ rồi, đừng nói nữa!”

“Nguyện vọng được ở bên cậu vài năm trong vô thần giới, hẳn không thể triển khai đc rồi nhỉ?” Phù Trần nhìn gương mặt của Bạch Ngân, nhẹ nhàng cười rộ lên, “Thu Thụy, cậu là kẻ xuất sắc, tớ vẫn luôn luôn rất thích cậu.”

“Lâm Nhạc……!”

Tính cách Bạch Ngân vốn điềm đạm, nhưng nhìn anh bây giờ đã muốn nổi giận thật sự.

bởi vì lo lắng cho cậu, thế nên mới khó chịu, điều ấy khiến Phù Trần cảm thấy vui một chút, nhưng liền tiếp đến là bi thương như thủy triều cuốn lấy cậu.

trong lòng Phù Trần tự hiểu, thời gian của mình không thể nhiều.

Với cái thân thể càng ngày càng suy nhược này, nếu không có tín nhiệm gia hạn, phải chăng đã sớm hỏng rồi?

Cậu luôn hình dung ra cơ thể của một người mạnh khỏe, độc lập mà sống. Trước đây đã có lần khát vọng cùng Bạch Ngân tới trường bóng rổ, chỉ tiếc tất cả chỉ là 1 trong những giấc mơ. Ở Vô Thần Giới trực tuyến, cuối cùng cậu cũng tìm kiếm được cách thức đc cùng Bạch Ngân sóng vai đi.

chỉ cần có thêm 1 phút đồng hồ…..

thêm 1 phút đồng hồ thời trang cũng rất được.

Phù Trần tạo ra hai thanh kiếm thon dài, đem nguyên liệu theo thứ tự cho vào lò, tiến hành dung hợp các nguyên tố.

Hình như đó, ánh nhìn của Bạch Ngân ở phía sau như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào cậu, rất chi là giận dữ.

hợp lí Bạch Ngân đang thay cậu gánh lấy khổ sở?

Xem thêm truyện đam mỹ h

Phù Trần đổ ra một đống đá Nivea. Bề mặt tảng đá ánh lên sắc xanh như một vật có sinh mệnh.

Thật đẹp.

Tính đi tính lại, Dường như bản thân cậu đã độc chiếm Bạch Ngân rất nhiều năm.

Bạch Ngân hiểu biết, tính tình rất chất lượng, rất nữ tính. Dù là trong hiện thực hay cuộc chơi, cậu cũng không muốn đem Bạch Ngân bộ quà tặng kèm theo cho bất cứ người nào.

Bạch Ngân là hội phó của công hội. Ở công hội từ hội trưởng đến hội viên, không ai không nghe lời anh. Bạn dạng thân cậu thường ở những thời điểm không tương thích gọi Bạch Ngân đi, để lại đằng sau không ít góc nhìn tiếc nuối.

Giang Lưu so với chuyện này tỏ vẻ hiểu được. Nhưng mà, Phù Trần lại cảm nhận thấy càng ngày càng áy náy hơn.

Không sao.

Tôi cũng sắp đem cậu ấy trả lại cho mọi người…..

“Rầm……”

Một trăm hòn Nivea được đổ vào lò khiến không ít bọt nước màu đỏ có mặt.

“Tiếp theo thêm cái gì?”

Thanh âm trầm ổn của Bạch Ngân vang lên đằng sau sườn lưng. Nghe giọng nói, có vẻ xúc cảm đã khôi phục.

“Tim rồng.”

“Ừm.”

Nivea, ngân nguyệt phấn, tim rồng, sa nham, đá cường hóa, quặng đen……

Đem mười nguyên liệu đặc thù lần lượt đưa vào. Những nguyên liệu này là làm cho thánh kiếm có đc vẻ ngoài hoa mỹ cùng tác dụng ưu việt.

Nên đặt tên cho thanh kiếm này như vậy nào? Thự Quang? Long Ngâm?

Phù Trần không xong thêm nước.

“Được không?”

“Ừm…… xuất sắc lắm.”

Thời điểm đạt đc thành quả ở đầu cuối đang đi tới, tim Phù Trầ đập liên hồi.

tổng thể quá trình rèn rất dễ ợt, hệ thống không xuất hiện thông báo dung hợp thất bại. Cho nên thanh kiếm này, nhất định sức mạnh tăng gấp rất nhiều lần, là cực phẩm vũ khí.

Phù Trần cho rằng như vậy.

cũng chính vì quá mức cho phép thoải mái tự tin, nên khi cậu thấy rõ vật phẩm đi ra từ trong lò, thiếu chút nữa thì bất tỉnh nhân sự đi.

“Đây là cái gì? Kiếm của mình đâu rồi?”

Phù Trần thấp thỏm kêu lên.

Nhìn chằm chằm vật bạc trắng kia, vẻ mặt rất chi là bỡ ngỡ.

ví dụ khi đưa vào là khuôn của trường kiếm(kiếm dài), Lý Do khi đi ra lại hy hữu mà trở thành đoản kiếm(kiếm ngắn)?

Giấc mộng thần kiếm của Phù Trần, có phát ngôn bị phá vỡ.

Nằm ở nơi đó là 1 trong những thanh đoản kiếm có hiệ tượng hoa lệ, rất tương thích làm đồ trang sức cho vương công quý tộc rất lâu rồi. Bên trên chuôi tìm kiếm được khảm một viên bảo thạch xanh nhạt rất đẹp.

“Viên đá này…..!”

Phù Trần nhớ lại một hồi, cuối cùng nhăn mặt hướng Bạch Ngân nói: “Hóa ra tớ đem nhầm Nivela cùng với Nivea đều cho vào…….”

“……”

Bạch Ngân sửng sốt, lập tức nói: “Nếu thế khối hệ thống hẳn phải nêu lên “Vật liệu đã sai” chứ”

“Đúng vậy, Nguyên Nhân không báo sai?”

“Hay là do Nivela cũng chính là vật liệu rèn vũ khí?

“Ừm….” Phù Trần vuốt cằm tự hỏi: “Nivela này cũng rất riêng biệt, từ trước đến giờ chưa từng gặp qua vật nào như thế.”

“Bây giờ phải làm sao ? Phù Trần…… cậu định làm lại à?”

“Làm lại? Tớ không đủ sức rồi.” Phù Trần cầm lên thanh đoản kiếm vẫn còn đó nóng, tỷ mỷ quan sát, “Tuy rằng dáng vẻ ngoài ý muốn chuyển đổi, nhưng có lẽ rằng thuộc tính không xẩy ra tác động gì đi. Hay là lần này tớ vô tình tạo ra được vũ khí ẩn? Bạch Ngân, cậu nói xem liệu thứ này còn có khả năng gì đặc biệt không?”

“Cậu đừng nghĩ sự tình giỏi đẹp như vậy.” Bạch Ngân không đồng ý cười khổ, “Cũng chưa chắc.”

Với khối hệ thống rèn nổi danh nghiêm mật, do nhầm lẫn mà bất kỳ tạo ra cực phẩm vũ khí là chuyện không tưởng.

“Mặc kệ, cứ mang nó đi kiểm định rồi kết luận sau.”

Phù Trần đứng dậy đi ra bên ngoài cửa.

mục tiêu của Phù Trần là trung tâm chứng nhận vũ khí ở thành thị. Vật phẩm do thợ rèn sản xuất phải qua nơi đó để hệ thống chứng nhận, sau khoản thời gian nhận thấy đc tính năng vũ khí mới có được tên cùng với thông báo cho vật phẩm, sau đó liền bắt đầu sử dụng được.

NPC(4) nam mỉm cười tiếp đãi Phù Trần, suy nghĩ đoản kiếm một lát rồi trả lại cho Phù Trần, nói:

“Thật có lỗi, không còn xác định đc vật phẩm.”

“Cái gì……”

Phù Trần trợn tròn mắt.

“Nói rõ chút, không hề định vị là sao?”

“Chúng ta hiện tại không thể thực hiện cân nhắc and phân loại vũ khí này. Chúng ta sẽ đem số liệu báo cáo, mong người chơi kiên nhẫn chờ đợi hiệu quả bắt đầu, nếu có gì câu hỏi có thể trực tiếp tương tác với Hồng Y 013 (5)”

“……”

Nhìn thái độ lễ phép công thức hóa của NPC, Phù Trần không khỏi có chút buồn phiền.

Chẳng lẽ bản thân dùng hết tâm sức đau khổ sản xuất “Kỳ tích cuối cùng”, rốt cuộc chỉ là một trong vật trang sức quý vô dụng?

“Phù Trần……”

Tay Bạch Ngân nhẹ dịu bỏ lên vai Phù trần.

“Đừng bận tâm, hiện tại vẫn chưa Kết luận được gì, tớ nghĩ sẽ mau chóng có tác dụng thôi.”

lời nói cùng nét mặt êm ả của Bạch Ngân là thứ có sức mạnh trấn an lòng người nhất.

Phù Trần nhìn anh rồi khẽ chấp nhận.

“Thật ra tớ không khó tính, chỉ là không mong cứ chấm dứt dễ chơi như thế. Ai ai…Quên đi, cứ dặt tinh thần vào nó vậy. Nên đặt tên cho nó là gì bây giờ?

“Trước đó phải tìm một cái vỏ xinh đẹp cho nó đã.”

“Ừ……”

Nivela a Nivela……Ngươi thật sự chỉ là 1 trong vật trang sức đơn thuần thôi sao ?

Đáng lẽ chớ nên đặt quá nhiều chờ đợi vào ngươi sao?

Phù Trần một lần nữa đem đoản kiếm dắt lại bên cạnh hông, cúi đầu nhìn viên đá Nivela ở chuôi kiếm. Viên đá xanh nhạt đang phát ra ánh sáng nhu hòa. Phù Trần bỗng nhớ tới lời nói trong thần điện của Bạch Ngân.

“Ánh mắt của cậu and nó giất giống nhau.”

ánh mắt của tôi ư?

Tâm tình bỗng chốc trở nên vui mừng hơn rất nhiều. Phù Trần quay đầu lại mỉm cười với Bạch Ngân:

“Kỳ thật, để nó trở thành vật trang sức đẹp đơn thuần cũng không sao.”

hằng ngày trôi qua, hai người vốn tưởng rất nhanh sẽ sở hữu tác dụng thẩm định, ngày càng buồn bực.

chính vì danh sách ra mắt vật phẩm bổ sung cập nhật mỗi ngày thủy chung vẫn không tồn tại tư liệu của thanh đoản kiếm.

Bạch Ngân vài lần liên lạc với Hồng Y, Hồng Y chỉ nói vẫn còn đang giải quyết, không hề có lời đáp ngừng khoát.

Bạch Ngân lo tâm trạng của Phù Trần sẽ chính vì vậy mà xấu đi. Tác dụng Phù Trần không vội cũng không chán nản, từng ngày đều đưa theo đoản kiếm chạy khắp nơi, còn nói với Bạch Ngân, cậu càng ngày nàng thích nó.

Dùng một trong những tiền lớn tạo thành vật vô dụng, nếu chủ nhân đang không bận tâm thì người khác cũng chẳng còn điều gì khác để nói.

Nhìn cảnh tượng này, Bạch Ngân trở nên yên tâm. Viên bảo thạch trên thanh đoản kiếm cùng ánh mắt Phù Trần giống nhau phát sáng rạng rỡ.

Sau đó……

bỗng nhiên có 1 ngày Phù Trần một ngày dài không đăng nhập.

trong thâm tâm Bạch Ngân rất chi là lo lắng, gọi điện đến Lâm gia hỏi mới biết Phù Trần lại nằm viện.

Lại nằm viện sao……

Bạch Ngân biết Phù Trần rất ghét bệnh viện, mỗi lần ở chẳng đc bao lâu liền tự mình trở về nhà.

Nhưng sao bây giờ cậu ấy không về nhà?

Vì Sao không phải như trước kia gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho anh cười tươi mà nói “Tớ trở về rồi đây!”?

Đêm đó, Bạch Ngân đang mệt mỏi thì bị điện thoại thông minh khẩn cấp gọi đến bệnh viện, đôi mắt Phù Trần đã lâu dài khép lại, không để lại cho anh dù chỉ một cơ hội để nhìn cậu lần cuối.

Nét mặt sau cuối của Phù Trần, thật bình tĩnh, thật thanh bình.

Ở nhà trẻ gặp mặt nhau, hai mươi năm quen biết, Phù Trần mãi mãi rời khỏi cuộc sống của Bạch Ngân.

“Bạch Ngân, lâu lăm qua cảm ơn cậu quan tâm, tớ đem đến cho cậu ít nhiều bất tiện, còn hại cậu tìm không được nữ giới, rất chi là, rất chi là có lỗi.”

Trước đây Phù Trần đã từng nói như vậy.

khi nghe đến được Bạch Ngân có chút giận, hiện tại nghĩ lại liền cười khổ.

Tớ đâu chăm chú tới việc nhỏ này……Nếu không phải vì cậu, làm sao tớ gia nhập game show này chứ?

Tớ không hẳn là người quá thương mến Game trực tuyến, Tại Sao tớ tiến vào cuộc chơi này, dễ chơi vì muốn đc sát bên người quan trọng của bản thân mình.

Tớ dễ chơi chỉ cần cạnh bên người cần thiết của tớ.

Chỉ đơn giản như vậy thôi.

Cậu hiểu chưa?

sau khoản thời gian Phù Trần qua đời đc nửa tháng, Bạch Ngân mới một đợt tiếp nhữa trở lại cuộc chơi. Giang Lưu mẫn cảm nhận thấy điều gì đó, không hề trách Bạch Ngân vô duyên vô cớ mất tích.

chính vì Giang Lưu băn khoăn lo lắng, Bạch Ngân sẽ cùng Phù Trần rời khỏi Vô Thần Giới.

“Bạch Ngân, 1 mình tôi nói cũng chẳng có tác dụng gì, hy vọng cậu sẽ lắng nghe nguyện vọng của mọi người.”

Nhận lấy nhu yếu không rời đi của tập thể công hội, Bạch Ngân nhẹ nhàng thở dài.

Ngoài Phù Trần, Bạch Ngân biết bản thân anh cũng không bỏ đc mọi người trong Nguyệt hạ hồi ức. 1 Năm ở chung, không có tác dụng không nảy sinh tình cảm.

“Bạch Ngân?”

“Tôi không có ý định rời đi. Con đường phần bên trước của hội đồng còn rất dài, không hẳn sao?”

Có đc đáp án này, Giang Lưu nhẹ nhàng thở ra.

“Phù Trần trước lúc rời khỏi game show đã đem kho hàng cá thể chuyển nhượng công hội. Bạch Ngân, cậu cũng muốn cùng tới xem không?

Hai người đi đến kho hàng. Sau khoản thời gian chứng thực thân phận, từ chỗ NPC lấy chìa khóa nhà kho của Phù Trần.

Thời khắc cửa kho xuất hiện thêm, mỗi người đều sửng sốt.

Kho hàng của Phù Trần là 1 trong kho vũ khí lớn. Những lọai vũ khí của mọi công việc và nghề nghiệp, cả to lẫn nhỏ đều sở hữu, thậm chí vũ khí bán trong những shop đều đầy đủ.

“Có vũ khí cấp A nữa….”

“Đúng vậy……”

Bạch Ngân tùy tay cầm một thanh đao lên quan sát, rồi lại nhẹ dịu buông ra.

Sự cuồng nhiệt của Phù Trần với game show khiến cho anh luôn băn khoăn lo lắng. Giờ nhìn thấy cảnh này, Bạch Ngân liền biết Phù trần sau lưng anh thường lén lút vào trò trơi làm được nhiều việc.

trọn vẹn không chú ý tới thực trạng sức đề kháng của bản thân, quả thật bướng bỉnh đến đáng sợ.

Cậu……Nhất định trước lúc đi phải đánh dấu một chút gì đấy sao?

Bạch Ngân lộ ra một nụ cười bi thiết.

“Tuy rằng hiện tại đã muộn……Nhưng thật sự phải cảm ơn cậu ấy.”

Giang Lưu cợt nhả hàng ngày giờ đây lại tráng lệ mang đi vẻ mặt đau đớn.

“Chọn thời hạn đem những thứ này phân cho member hội đồng đi, đó là nguyện vọng của Phù Trần.”

“Tôi biết.”

Bạch Ngân nhớ tới tác phẩm ở đầu cuối của Phù Trần, đoản kiếm thần kỳ cho đến nay vẫn chưa tồn tại tác dụng kiểm định, bỗng thấy rất chi là hoài niệm.

Bảo thạch màu xanh da trời nhạt, chắc rằng là vật tốt nhất để nhớ đến Phù Trần.

chính vì như thế Bạch Ngân search cục bộ kho vũ khí, nhưng không hề thấy bóng dáng của thanh đoản kiếm kia.

trước lúc Phù Trần xóa ID, như thông thường vật phẩm bên trên người sẽ tự động hóa trở về kho hàng, nếu vậy…….Nivela rốt cuộc đã đi đâu?

“Cậu đang tìm cái gì?”

“Đoản kiếm của Phù Trần, chính là vật trước kia cậu ấy yêu mến nhất.” Bạch Ngân nhíu mi, “Bây giờ không có thấy gì.”

“Có muốn tới trung tâm cai quản tài khoản check không? Chắc rằng cậu ấy gửi lại tại vị trí ai đó.”

Giang Lưu đề nghị.

hiệu quả, NPC thằng thừng replay Bạch Ngân “Ngài không tồn tại quyền xem ghi chép đơn hàng của ID347.”

“Kể cả số liệu giao dịch cũng không thể?” Bạch Ngân kinh ngạc hỏi.

“Thật có lỗi, theo lao lý, sau khi xóa khỏi ID thì toàn bộ tư liệu đều không còn công khai minh bạch ra phía bên ngoài.”

“……”

đã đi vào nước này, anh chỉ hoàn toàn có thể bất đắc dĩ buông tha.

Đem Nivela nhầm thành Nivea, kỳ tích tuy nhiên kiếm biến thành đoản kiếm, phía C.ty phát hành lờ lững thông báo kết quả kiểm định…Bây giờ, một vật như vậy lại chưa biết đã lưu lạc tới chỗ nào.

Vận mệnh của chính nó vốn dĩ là như thế sao?

trong thâm tâm Bạch Ngân mơ hồ có một chút mất mác.

=====================================
Đọc tiếp truyện tại website đọc truyện online không lấy phí truyen24.com. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *