Nhận xét truyện cuộc đời vợ Đẹp

Phúc hắc bác sĩ công, dễ thương học sinh thụ chính là người hùng thiết yếu trong câu truyện đam mỹ hấp dẫn sau đây

Giới thiệu truyện cuộc sống vợ đẹp

Tác giả: Ma Ma Ma
Thể loại: đam mỹ cao h, tất cả chút ngược, sau ngọt

Trích đoạn truyện thời đại bà xã đẹp

“Mẹ ơi! Bé cạnh tranh Chịu, nhỏ cực nhọc chịu đựng lắm!” Một đứa nhỏ dại nằm bên trên giường rên rỉ, mặt nhăn mày nhíu. Khuôn bên đầy tội nghiệp quan sát người mẹ người nhà.

“Đáng đời! Ai bảo đá banh xong xuôi, ra đầy các giọt mồ hôi, về mang lại căn nhà liền chạy đi tắm. Hiện giờ biết khó Chịu đựng rồi hả? Đấy nguyên nhân là nhỏ tự chuốc lấy, nhóc bé Kim Junsu!” bà bầu Kim tuy nói bất nhẫn chũm nhưng mà trong lòng sẽ xót nhỏ, đắp chăn lại cho đứa nhỏ dại vốn không bao giờ Chịu đựng nghe lời.

“Mẹ~ Đừng mắng con! Bé thật sự không khỏe mà… tía ơi~” Cậu nhóc lập tức đem ánh mắt bi đát quan sát về phía bố gia đình.

“Junsu à! Bà bầu nhỏ nói con cũng là hy vọng có lợi mang lại nhỏ thôi, bé mắc bệnh, người mẹ nhỏ là bạn lo lắng nhất đấy.” Nói hoàn thành, ba Kim vỗ nhẹ lên đầu cậu nhóc.

“Mình ơi, gia đình cũng thật là, hiện nay Su Su đang bệnh dịch, người thân đừng mắng nó nữa.” tía Kim nghĩ trong lòng: Hồi trẻ nên xây dựng nền yên ấm giữa bà bầu chồng cũng như bé dâu, cụm khi đứng giữa còn bị giận lây. Lúc bà nội Junsu qua đời còn tưởng về sau sẽ không còn chuyện đau đầu nữa, không ngờ Junsu chúng càng lớn lại càng bướng bỉnh… Haiz, thật khó khăn sống mà!

“Ba~ Su Su ao ước ăn uống hamburger~” Cậu nhóc làm tiếp lời nói ra, làm cho nũng với bố.

“Ẳn đồ vật gi cơ mà ăn! Hiện thời bé sẽ cảm, lại ấm sốt, sao nạp năng lượng đồ dầu mỡ được. Ngoan ngoãn nằm đấy đi.” làm nũng vô hiệu, tiếng nói tiếp tục của cậu nhóc chóng vánh được gạt phăng ra.

>>> Tham khảo thêm list truyện tranh anime

Vừa thấy ánh mắt cô vợ cùng thằng bé quan sát nhau như ao ước ra đời lửa, hành động có tác dụng sắp xảy ra, tía Kim liền lên tiếng “Khụ, khụ… tất cả chuyện này… người mẹ chúng Call điện mang đến Jaejoong chưa?” buộc phải mau gửi vấn đề new được, tuy mười phút trước các bạn đã gọi qua mang lại Jaejoong rồi.

“Ba chúng, chất xám ông bị sao hả? Hiện thời bên tôi new biết Junsu nó giống ai ấy, và đúng là gen di truyền mà! Chuyện cần thiết đó không hề vừa nãy ông đã điện thoại tư vấn rồi sao?” bà mẹ Kim thực hiện món võ ‘sư tử gầm’, tía Kim mau lẹ chết đứng.

Bính bong~ Bính bong~ Bính bong~

“Chắc là Jaejoong mang lại, chúng tôi đi mở cửa!” Jaejoong à~ Chú thấy cháu bắt buộc đổi tên thành ‘Thánh hình tượng superman Kim’ đi. Chú thay mặt cho bà nội Junsu chào đón con cháu mang đến nhà.

tía Kim chạy như điên tới cửa, không hỏi một tiếng đã mở cửa ra ngay. Ngay trong lúc ông sẽ đầy mong chờ được thấy được gương mặt trắng nõn, bé bỏng của Kim Jaejoong, thì qua gần 0.01 giây, một khuân mặt trắng, nhỏ bé khác xây dựng thương hiệu, đập vào mắt ông: Đẹp trai quá! Phong độ giống gia đình bạn hồi trẻ! Cậu ta là ai? Da còn trắng hơn tổ ấm, mắt còn đào hoa hơn tổ ấm, ăn mặc quần áo so với thành viên gia đình còn quý hơn, túi xách Hình như là nhãn hiệu LV con số bao gồm hạn? Vóc dáng Ngoài ra cao hơn chúng ta. Nghĩ gắng, bố Kim nhanh chóng ưỡn thẳng lưng lên, tiếp tục ngập trong suy nghĩ: quan trọng nhất là trẻ hơn mình! Điểm này thì cần thiết tha thứ được, cậu ta rút cuộc là ai? Dễ thường là… Thư sinh mặt trắng trong tiểu thuyết? Người mẹ nó ơi, chúng tôi đang tình nghĩa sở hữu mối tình của tất cả, không ngờ bạn lại phản bội chúng tôi, tậu một thằng giống thư sinh bên trắng, để chúng biết đến tận góc cửa. Phản rồi! Chúng tôi giận đấy! Bây giờ trong đầu bố Kim đã miên man suy nghĩ sở hữu tốc độ 20.000.000m/giây.

“A… Xin hỏi, đây có bắt buộc ngôi nhà của tí hon Kim Junsu không?” người trong gia đình chàng đứng kế bên cửa ngõ kinh ngạc, hỏi.

“Đúng núm, cậu là?” mua Junsu ư?

“A, con cháu là Park Yuchun, là Jaejoong nhờ con cháu mang đến khám mang lại cậu nhỏ bé Kim Junsu.” cho dù ánh mắt ba Kim vẫn đã ao ước giết chết các loài vật xung quanh như cũ, dẫu vậy Park Yuchun đã cao nhã tự Trình làng. Hazi, loại bỏ đi, xem là lọc một không khí.

“Ha ha. Hóa ra là Jaejoong hotline cậu mang đến khám đến Junsu nhà chúng tôi, mời vào, mời vào.”

“Vâng.” Park Yuchun vào cửa ngõ, cha Kim lẩm bẩm “May là chẳng phải thư sinh bên trắng.”

“Dạ? Chưng trai, chưng nói gì ạ?” Park Yuchun cảm nghĩ cũng như nghe thấy gì ấy, hắn quay đầu lại hỏi.

“Hả? A! Chẳng còn. Ha ha… không còn đâu. Phòng Junsu ở bên trên lầu, bên tôi dẫn cậu lên.” nguy hiểm thật, cậu ta nhưng nghe thấy thì…

sau sự đi đường của ba Kim, Park Yuchun đi cho cửa ngõ phòng của Kim Junsu, nhưng mọi người mở cửa tất nhiên chính là bà bầu Kim.

“Mẹ nó ơi, đây là bác sĩ vì Jaejoong nhờ mang đến khám bệnh dịch cho Su Su căn nhà bản thân mỗi chúng ta, Call là… Call là…”

“Cháu là Park Yuchun ạ, xin chào bác bỏ gái. Hiện nay Jaejoong đã chỉ một ca phẫu thuật, cháu cho ráng cậu đấy.” nhận thấy bố Kim ậm ừ chưa nhớ ra tên mình, Park Yuchun nhanh chóng giải vây hộ ông. Sao lại không nhớ tên người nhà chứ? Hắn nào biết lúc ấy tía Kim sẽ còn cân nhắc chuyện ‘thư sinh bên trắng’ bắt buộc bao gồm nghe rõ đồ vật gi đâu.

“A, là Bác Sỹ Park! Đẹp trai quá! Nhà bạn của Jaejoong gần như đẹp trai nắm sao? Ha ha. Có muốn uống gì không? Trà hay cà phê? Chưa bắt buộc khách khí sở hữu dì đâu.” mẹ Kim quan sát Park Yuchun đầy thưởng thức, đại khái bỏ quên thằng con đã nằm trên giường kêu trời kêu đất, tí hon đau bệnh án, bà còn ngẫu nhiên đem chữ ‘bác gái’ biến đổi ‘dì’, ko phải là để co lại tuổi tác sao. Tía Kim thầm than: kết thúc rồi! Hoàn thành rồi! Mình vẫn bảo thằng nhãi này là thư sinh mặt trắng mà!

“Chuyện đó… đã bắt buộc xem căn bệnh mang đến cậu nhỏ tuổi trước đã!” Haiz, sức quyến rũ của bản thân mình do sao ở đâu, khi nào, sở hữu người nào cũng quan yếu chắn nổi hả? Thật đáng bi thảm nhưng mà.

“A! Đúng rồi, Junsu! Con cháu vào đi, nó ở trong đó.” bây chừ người mẹ Kim bắt đầu nhớ ra Kim Junsu đã bị bệnh.

cha Kim lại tiếp tục chìm trong suy nghĩ: Ha ha, bây chừ mới minh chứng được Junsu chúng không sáng dạ nổi là do ai! Chính xác là gen di truyền mà, thật là thần kỳ!

Park Yuchun bước vào phòng thì thấy một ‘nhóc con’ tội nghiệp nằm bên trên giường. Hừ! Kim Jaejoong, đây là Junsu của tất cả trong miệng cậu hả? Là ‘cậu bé’ trong miệng cậu hả? Nhìn thấp nhất cũng mười bốn tuổi rồi, sao còn gọi là bé?

“À… Bé… cậu bạn nhỏ… Em căng thẳng vị trí nào? Nói cho Bác Sỹ nghe xem.” thằng bạn nhỏ, tạm thời là thay đi.

“Dạ? Anh Jae Jae đâu ạ?” Kim Junsu boss chăn bít cả mũi miệng lại, chỉ để lộ ra đôi mắt nòng nọc sáng ngời, chưa xong chớp chớp, Ngoài ra vừa nãy cậu new hắt hơi dứt, nên đôi mắt còn hồng hồng, thoạt quan sát trông rất đáng thương.

“Hôm nay anh Jaejoong quan trọng tới, phải bảo anh mang đến khám căn bệnh mang lại em? Sao cầm, anh không đẹp trai bằng anh Jaejoong sao?” Park Yuchun cần dùng đôi mắt đào hoa, đầy no ấm quan sát Kim Junsu hỏi, à, còn có thêm hẳn nhiên sự tự tin, cùng vì hắn biết đáp án vẫn phải làm gì.

Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *